Nói xong mấy câu ấy, trong lòng Kim thị mới hả hê đôi chút. Mụ bưng chén trà lên nhấp một ngụm, lại liếc mắt đánh giá Tiết thị. Thấy Tiết thị vận chiếc áo vạt chéo bằng the mềm màu hoa đinh hương, bên dưới mặc váy lụa trắng muốt, trên đầu cài trâm chỉ vàng vấn khéo và hoa cài nạm ngọc biếc, đôi tai lấp lánh đôi hoa tai bằng vàng ròng sáng rực, ra dáng một bà chủ điền trang phú quý. Nhìn lại mình, mặc chiếc áo the xanh lam đã bạc màu nửa phần, váy sắc xanh ngọc cũ kỹ, trên đầu chỉ cắm chiếc trâm bạc cùng đôi khuyên đồng thau, nơi cổ tay trơ trọi độc một chiếc vòng bạc từ hồi xuất giá làm của hồi môn, ngoài ra chẳng còn món trang sức nào khác. Đem so với Tiết thị, mụ lại càng lộ rõ vẻ nghèo nàn, bần hàn.
Nguyên do là bởi Hạ Vân tuy đỗ cử nhân, lại được các bậc hương thân hào phú trong vùng quà cáp biếu xén, rồi vào làm chân lại mục nhỏ nơi nha môn, nếu rơi vào một gia đình bình thường thì ít nhiều cũng có đồng ra đồng vào khấm khá. Ngặt nỗi cái bụng Kim thị quá mắn đẻ. Tuy hai đứa con trai lớn đã thành thân, một đứa con gái đã gả chồng, nhưng trong nhà vẫn còn hai đứa con gái chờ tuổi lấy chồng, lại thêm một đôi song sinh mới mười hai tuổi, và một đứa con trai út vừa tròn lên bảy. Đứa con út ấy từ lúc lọt lòng mẹ đã ốm yếu quặt quẹo, chạy thầy chạy thuốc tốn biết bao bạc tiền mà bệnh tình chẳng thuyên giảm, ngày ngày chỉ còn thoi thóp một hơi tàn nằm liệt trên giường. Cả nhà trông cậy vào vài sào ruộng cằn cỗi, bởi thế gia cảnh bề ngoài chẳng lấy gì làm vẻ vang, tươm tất.
Kim thị bụng bảo dạ, ngày trước Tiết thị làm gì có mấy món đồ trang sức, quanh năm suốt tháng cũng chỉ loanh quanh hai ba bộ áo quần xoàng xĩnh, sao bỗng chốc lại dát vàng đeo bạc thế kia? Trong lòng mụ bứt rứt không yên, bèn húng hắng ho hai tiếng, trên mặt nặn ra nụ cười giả lả, cất giọng:
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: