Tống di ma miệng vẫn không ngớt lải nhải phân trần: – Ôi dào, thật là chẳng may chút nào cả! Giá như dì biết trước con vừa mắt con bé ấy thì dì đã sớm đem nó tặng cho con rồi, hoặc giả con đến sớm hơn độ nửa canh giờ thôi thì cũng vẫn còn kịp... – Bà ngừng lại một nhịp, bỗng chớp mắt ngạc nhiên hỏi: – Cơ mà sao con lại biết đến con nha đầu ấy thế?
Nét giận dữ trên gương mặt Lâm Cẩm Lâu đã kịp thu liễm lại, chàng nở một nụ cười nhàn nhạt, cất giọng giải thích: – Thực lòng chẳng dám giấu gì dì, con nha đầu ấy vốn là người hầu hạ bên mình con từ trước, con vốn định bụng chuyến này khải hoàn về sẽ cất nhắc nâng nó lên làm thiếp. Ai ngờ con đi đánh giặc ngoài biên ải sa trường, vừa về đến nhà mới hay nó bị đại nãi nãi bán tống bán tháo ra ngoài. Con cho người lùng sục điều tra mãi mới biết nó bị Dịch Phi chuộc về phủ, bởi thế con mới mặt dày sang đây mở lời xin dì nhượng lại cho con.
Một tràng phân trần ấy vừa thốt ra khiến Tống di ma sững sờ chết lặng, hai mắt trố tròn há hốc mồm, từng giọt mồ hôi lạnh toát ra chảy ròng ròng sau lưng!
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: