Tùy chỉnh đọc sách

Màu nền đọc sách
Cỡ chữ 19px
Giãn dòng
Font chữ
Chương 1 / 16

Là Món Quà Của Tôi - Caramel Không Ngọt - Chương 1

1 tuần trước
🎧
Nghe Truyện Bằng Giọng AI
Rảnh tay nghe truyện mọi lúc (skincare, thư giãn, làm việc...)
Giọng tự nhiên
Tốc độ:

Trước khi biết anh ấy là bạn của anh trai tôi, tôi đã lướt thấy video của anh cảnh sát tên là Tạ Lễ trên một nền tảng video ngắn.

Anh ấy mặc bộ cảnh phục màu xanh lam, mái tóc đen dày, khí chất và ngũ quan đều nổi bật, lông mày đen và đôi mắt sáng ngời, đang tuyên truyền kiến thức phòng chống lừa đảo trên mạng.

Cái nhìn đầu tiên ấy, tôi vốn không hay xem livestream cũng không nhịn được mà click vào.

Không thể trách tôi được, chỉ trách người này trông giống chồng tương lai của tôi quá.

Cư dân mạng rất nhiệt tình, tôi cũng gia nhập đội quân bình luận, không kiêng dè gì mà ào ào spam: "Chồng ơi!

Chồng ơi chồng ơi chồng ơi chồng ơi!

"

Tôi: "Chồng ơi đẹp trai quá!

Chồng ơi cười một cái đi!

"

Dù sao anh ấy chắc chắn cũng không biết là tôi gửi, người đông như thế, hơn nữa anh ấy cũng đâu biết đó là tôi gọi, tin nhắn cứ như dòng nước trôi qua vun vút, chớp mắt đã bị nhấn chìm rồi.

Cậy vào điểm này, tôi không kiêng dè gì mà gọi anh ấy là "chồng".

Cảnh sát Tạ chắc cũng chưa từng gặp phải tình huống này, xoa xoa mi tâm, ánh mắt có chút bất lực: "Mong các cư dân mạng tự trọng.

"

Tôi cười hề hề.

Cả buổi tối, kiến thức phòng chống lừa đảo thì tôi chẳng học được bao nhiêu, tốc độ đánh máy thì tăng vèo vèo.

Lúc anh ấy ngừng livestream, tôi lưu luyến không rời: "Chồng ơi tối nay nghỉ ngơi xong thì về nhà sớm nhé, em trải sẵn giường chờ anh rồi!!

"

Lúc dọn giường, khóe miệng tôi còn mang theo nụ cười bí hiểm, nhớ mãi khuôn mặt tuấn tú của anh cảnh sát.

Vậy là có sẵn tư liệu để mơ rồi.

Lúc này, ngoài cửa có tiếng động, chắc là anh trai tôi và bạn anh ấy về rồi.

Tôi mở cửa phòng, vừa lúc ở cửa ra vào cũng có người bước vào--

Anh ấy chú ý đến tôi, nghiêng đầu nhìn, khuôn mặt đẹp trai đó giống hệt anh cảnh sát phòng chống lừa đảo lúc nãy?!

Quán tính suýt nữa khiến tôi buột miệng: "Chồ...

"

Dừng lại!

Không thể nào!

Tôi vội vàng lùi về phòng, đóng sầm cửa lại.

Tim trong lồng n.g.ự.c đập thình thịch như nai con.

Giọng anh trai tôi vọng vào từ ngoài cửa: "Trần Vị Tuyết, em không sao chứ, sao lại đóng cửa mạnh thế, anh trai em về rồi này.

"

Tôi hít sâu hai hơi, sau đó lại mở cửa.

Trong phòng khách có mấy người đàn ông cao to vạm vỡ, một trong số đó - thật! sự! là anh cảnh sát livestream lúc nãy!

Đôi mắt sâu thẳm ấy nhìn tôi mỉm cười, "Chào.

"

Ngũ quan của anh ấy ngoài đời trông cân đối và sắc nét, lực sát thương còn mạnh hơn cả lúc nhìn qua màn hình, chiếc áo phông ngắn tay màu xám đơn giản, lờ mờ phác họa đường nét cơ bắp trên cánh tay.

Tôi nín thở một lát, ngại ngùng mỉm cười.

Giọng anh trai kéo tôi về thực tại, anh ấy khoác vai tôi: "Giới thiệu sơ qua với mấy cậu nhé, đây là em gái tôi, Trần Vị Tuyết, còn đây là bạn anh.

"

"Chào em gái, anh là Hướng Sâm Nguyên.

"

"Anh tên là Ngô Thụ.

" Một người đàn ông lớn tuổi hơn với mái tóc bằng nói.

Tôi nhìn hai người họ, lần lượt chào: "Chào anh ạ.

"

Tuy nhiên, khi ánh mắt chạm đến Tạ Lễ đứng bên cạnh, vừa chạm phải đôi mắt sâu thẳm quyến rũ kia, lời đến bên miệng tôi bỗng nghẹn lại.

Anh ấy! đẹp! trai! quá!

"Mấy anh kia em đều chào, sao riêng anh lại không chào?

" Tạ Lễ nhếch môi.

Trên má có lúm đồng tiền nho nhỏ.

Tôi có thể nói là tôi đã gọi anh là "chồng" cả buổi tối được không.

Tôi không thể.

"Cô bé này ngại ngùng rồi kìa.

"

"Lão Tạ, cái mặt của cậu đúng là tạo nghiệp.

"

Anh trai tôi ở bên cạnh nói đểu: "Hiếm thấy lắm nha em gái.

"

Tạ Lễ không nói gì, chỉ khẽ cười.

Mặt tôi nóng bừng.

Để không bị người khác phát hiện ra, tôi cố tình nói thật to: "Chào anh ạ!

"

Anh ấy "ừm" một tiếng, hỏi tôi: "Vừa nãy anh không làm em sợ chứ?

"

Tôi xua tay: "Không có không có ạ.

"

Anh ấy cười, giọng điệu thoải mái hơn nhiều so với lúc livestream: "Không sao là tốt rồi.

"

Hướng Sâm Nguyên nói: "Em gái đừng sợ, bọn anh đều không phải người xấu đâu, đều là cảnh sát nhân dân trừ gian diệt bạo, yên tâm đi.

"

"Vâng.

" Tôi len lén nhìn Tạ Lễ, anh ấy đang cười, đôi mắt sâu thẳm như một dòng suối trong vắt.

Như làn gió nhẹ nhàng lướt qua gò má dưới ánh nắng.

Anh ấy nói: "Tôi là Tạ Lễ, chữ Lễ trong quà tặng.

"

Hihi, là món quà ông trời ban tặng cho Trần Vị Tuyết tôi đây mà.

, vn

← Chương trước Chương sau →
Đến chương:

🛋️ Góc Đọc Sách Thư Giãn

Phụ kiện & decor êm dịu cho hội cú đêm cày truyện bảo vệ thị lực và cột sống
Hot
Giá Đỡ Điện Thoại Gắn Tay Chống Mỏi

Giá Đỡ Điện Thoại Gắn Tay Chống Mỏi

Finger Grip Holder 2 ngón tiện lợi, chống rơi
Bán chạy
Kẹp Trên Đèn LED Đọc Sách USB Sạc Lại

Kẹp Trên Đèn LED Đọc Sách USB Sạc Lại

Ánh sáng thân thiện bảo vệ mắt khi đọc đêm
Khuyên dùng
Giá Đỡ Điện Thoại / iPad Để Bàn

Giá Đỡ Điện Thoại / iPad Để Bàn

Nhiều màu nhỏ gọn, gấp gọn chắc chắn
Mới
Giá Đỡ Máy Tính Bảng Growntech Đa Năng

Giá Đỡ Máy Tính Bảng Growntech Đa Năng

Đa năng gấp gọn tiện lợi chắc chắn
Êm ái
Đệm Tựa Lưng Ghế Văn Phòng / Xe Hơi

Đệm Tựa Lưng Ghế Văn Phòng / Xe Hơi

Gối tựa lưng hình thú ngộ nghĩnh, êm ái
* Nền tảng nhận hoa hồng nhỏ khi bạn mua qua liên kết để duy trì website phi lợi nhuận. Cảm ơn bạn!
💖
Hội Mê Truyện Thích Đọc Truyện
Nhận thông báo chương mới sớm nhất, săn ưu đãi VIP và cùng bàn luận tình tiết

Bình luận chương 1 (0)

Chưa có bình luận nào cho chương này. Hãy là người đầu tiên để lại cảm nghĩ!

Có thể bạn cũng thích

Dụ dỗ sau hôn nhân HE
Dụ dỗ sau hôn nhân
cưới trước yêu sau · ngọt ngào quyến rũ
Kẻ Thế Thân HE
Kẻ Thế Thân
ngọt từ chương 1 · sủng tận trời
Chẳng Thể Có Anh HE
Chẳng Thể Có Anh
ngọt từ chương 1 · sủng tận trời
🚫 Nội dung truyện được bảo vệ bản quyền. Không cho phép sao chép!