Buổi phỏng vấn tối qua, khi Lục Tư Thành quay về phòng nghỉ tuyển thủ thì nhìn thấy người đang đứng ở cửa đón mình hai mắt sáng rực, lúc anh đi đến trước cửa, cô như một chú chim nhỏ vỗ cánh chui tọt vào lòng anh, ôm lấy hông của anh, ngẩng đầu lên cười ngu: “Em chưa nấu ăn cho anh bao giờ.”
“Đúng đó, ” Lục Tư Thành gật gật đầu, “Bữa cơm duy nhất mà chúng ta tự nấu vẫn là lần anh nấu cho em ăn, nhớ không?”
Nhớ chứ, lần đó anh đang bị sốt cô thì đau bụng kinh, trong trụ sở chỉ có 2 người bọn họ, cô đang định nấu cháo thì anh lết tầm thân tàn xuống đoạt đi cái nồi trong tay cô…
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: