Trong lúc chấn kinh, Đồng Dao thoát Tieba tìm WeChat của Tiểu Thụy định gửi “Anh ra tay làm việc nghĩa hả, không thể ngờ được anh thật sự đã làm một việc mà quản lý CLB nên làm” cho anh ta, mới gõ được một nửa, còn chưa kịp gõ dấu phẩy, thì đã có người gõ cửa phòng cô rồi!
Đồng Dao run tay, lỡ ấn gửi luôn nửa câu mới gõ xong kia đi.
Cô bỏ điện thoại xuống, hỏi một tiếng “ai vậy”, giọng nói có hơi khàn khàn, cô như chợt nhớ ra chuyện gì đó, có chút hoảng hốt như một tên trộm, bỏ điện thoại xuống đứng dậy khỏi giường, chưa kịp đi dép đã chạy ngay đến trước gương, nhìn thấy trong đó là một đôi mắt đỏ như mắt thỏ, sưng như quả đào, hoàn toàn không có cách nào cứu vớt, cô thở dài một hơi, vỗ nhẹ khuôn mặt mình.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: