Vân Khanh an tâm ngủ trong khuỷu tay thiếu niên, qua một đêm cơn sốt đã hạ xuống, nhưng khuôn mặt còn đỏ hơn cả lúc ốm nặng, mới vừa sáng, cô liền bò dậy choàng áo khoác muốn chạy thật nhanh.
Hoắc Vân Thâm biết mình không tư cách cản, ôm chặt cô cả đêm như vậy, đã là trộm được ban ân rồi.
Anh đưa chìa khóa dự phòng căn phòng nhỏ cho cô, giả bộ bình tĩnh nói: “Tuy nơi này của anh không có gì tốt, nhưng nếu em cần, có thể tới bất cứ lúc nào.”
🔒
Chương VIP / Đọc Trước
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website:
Đã có tài khoản? Đăng nhập ngay để tiếp tục đọc nếu đã đăng ký VIP.