Lư Mễ cảm thấy có đôi lúc tính nết của mình thật khốn nạn, nóng giận đuổi người ta đi mà không giữ lại chút thể diện nào cho họ. Nhưng trong lòng cô đang kìm nén một ngọn lửa, cô không thể làm gì Dịch Vãn Thu nên đành phải để nó cháy lan sang Đồ Minh. Nếu không xả được cơn tức này thì cô sẽ không thấy thoải mái.
Cô thức đến sáng hôm sau, trong nhà vắng vẻ, rõ ràng chỉ thiếu một người mà cứ như cả nhà đã bị dọn đi hết.
Ngồi bên bàn ăn cắn một miếng bánh mì, cô nghe bên ngoài có tiếng trẻ con đang cười đùa, cô bước tới cửa sổ, nhìn thấy Đồ Minh ngồi dưới ghế nói chuyện với mấy đứa trẻ. Thỉnh thoảng anh ngẩng đầu lên nhìn cửa sổ nhà cô, Lư Mễ rụt đầu lại, vẫn chưa nguôi giận. Nhưng chỉ cần nhìn thấy Đồ Minh ở dưới thì tâm trạng của cô cũng đã tốt hơn đôi chút rồi.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: