Đồ Minh ngồi trong phòng cấp cứu, vết thương của anh không nghiêm trọng lắm, não chỉ bị chấn động nhẹ. Người gây tai nạn ngồi đối diện anh, anh ta bị thương nặng hơn anh. Hai người nhìn nhau, đối phương có hơi ngại ngùng, anh ta nhận lỗi với anh lần nữa: “Xin lỗi xin lỗi. Hôm nay tôi thật sự không chú ý.”
“Về sau nhớ phải cẩn thận, lái xe vào mùa tuyết thì phải chú ý khoảng cách trước sau, đừng tăng tốc đột ngột.”
“Ừ ừ, tôi biết rồi.” Cánh tay còn đang bó bột treo lơ lửng, trông rất buồn cười. Người nhà của anh ta đến, thấy anh ta thì khóc lên: “Anh lái xe bao nhiêu năm rồi mà có sao đâu, sao hôm nay lại đụng xe? Là do xe phía trước phanh gấp phải không?”
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: