Tự Cẩm đã sâu sắc cảm nhận được sự thiệt thòi yếu thế khi không có người nhà làm chỗ dựa, có cơ hội tốt thế này chỉ có kẻ ngốc mới buông tha.
Một thân một mình trong hậu cung, hoàng hậu có Sở gia, quý phi có Tô gia, các phi tử khác có vị phần cao đều có người nhà trong kinh thành làm chỗ dựa, nàng chắc bị ngốc mới có thể từ chối cơ hội tốt như vậy.
Nghĩ tới đây, Tự Cẩm lại vội vàng tươi cười, từ trên sạp đứng dậy, chân bước nhẹ nhàng uyển chuyển đến cạnh Tiêu Kỳ, hết sức ân cần bóp vai đấm lưng cho hắn, khẽ hỏi: “Hoàng thượng, lới người nói ra là miệng vàng lời ngọc, không được đổi ý, thật sự sẽ để cho cha thần thiếp vào kinh sao?”
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: