Tiêu Kỳ vén mành đi tới liền nhìn thấy Tự Cẩm đang cau mày ngồi ở đó, khuôn mặt nhỏ nhắn được chăm sóc kỹ lưỡng sau khi bị thương hơi ửng hồng, nước da trơn nhẵn bóng loáng, chỉ có hai hàng lông mày sít sao nhíu lại cùng một chỗ, như thể viết được thành một chữ “Giang” lớn.
Nhìn gương mặt thiên chân hồn nhiên đẹp như bạch ngọc không tỳ vết lại liên tiếp hết lần này tới lần khác tỏ ra khổ đại thâm cừu như thế, Tiêu Kỳ liền cười hỏi: "Lại sao rồi, ai lại chọc giận nàng ư?
Nếu là mấy kẻ nô tài không bớt lo kia thì cứ phạt rồi đuổi đi, kêu Nội Đình Phủ thay người khác là được, có đáng để nàng tức giận như thế này không.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: