Tuyết rơi dày trên đất, khi hai bóng đèn xe rốt cục cũng quét qua một dáng người cuộn mình thành một đống bên vệ đường, Giang Mạc Viễn giẫm mạnh phanh xe, mở cửa xe bước nhanh qua đó.
Cách đó không xa, Trang Noãn Thần nhỏ gần như là một hình ảnh mờ nhạt, nếu không phải chiếc mũ quả dưa màu đỏ tươi cô đội trên đầu thì anh tuyệt đối không nhìn thấy cô, tuyết gần như bao trùm lấy cô, khi anh đi đến trước mặt cô, cả người cô rụt lại thành một cục, tì cằm lên đầu gối, cả khuôn mặt nhỏ nhắn đều tái xanh không ánh sáng.
Giờ khắc này, sự sợ hãi chưa từng có tràn ngập trong tim Giang Mạc Viễn, anh ngồi xổm xuống, đưa tay xoa nhẹ lên mặt cô, trời lạnh thế này, khi tay anh áp vào má cô mới phát hiện, nhiệt độ cơ thể cô còn muốn lạnh hơn cả thời tiết bên ngoài.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: