Suýt chút nữa bị người nào đó ăn sạch, khi nụ hôn của anh bắt đầu trở nên rục rịch thì lúc đó Trang Noãn Thần mới có lại phản ứng, hơi đẩy môi anh còn mang theo tham lam d*c v*ng ra, nhíu mày, ngón tay chọc chọc vào lồng ngực dày rộng của anh, “Anh đúng là tay sát gái mà.” Khi hai người đã trải qua lừa dối cùng ngờ vực, không khí bình yên thế này thì có lẽ một ngày nào đó sẽ hoàn toàn làm cho anh, cho cô mở rộng trái tim mình.
Giang Mạc Viễn ôm lấy cô, cánh tay quyến luyến không muốn rời cơ thể ấy, môi anh ở bên tai cô nhẹ nhàng cọ xát, nụ cười trầm thấp rơi vào cổ cô.
Lời yêu của cô tuy rằng vô ý, lại bị anh gạ hỏi ra, nhưng niềm hạnh phúc trong lòng lại như ngọn lửa bùng phát, nhẹ nhàng khiêu khích chút lạnh lẽo cuối cùng ở đáy lòng anh, cảm giác ôm cô thật tốt, nếu có một ngày có thể khiến cô hoàn toàn dựa dẫm và tin cậy...
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: