Hạ Lữ cắn môi, sắc mặt tái nhợt.
“Đương nhiên mình cũng không phải là đang giảng lí lẽ gì, bởi vì mình căn bản là không có tư cách này.” Trang Noãn Thần thu hồi lại ánh mắt, ánh sáng trong mắt đã bị nức mắt trào lên làm nhoè đi, cô cố nén những giot nước mắt lại, miễn cường cười, “Mình không phải thánh nhân, cũng không có khả năng trở thành một người hoàn mỹ, mình có sự bắt đắc dĩ của mình, cậu cũng có cái bất đắc dĩ của cậu, trên đời này có nhiều người phải sống trong sự rối rắm về đạo nghĩa, tình bạn, tình thân, tình yêu, phải đối mặt với đủ loại áp lực chúng ta đều mỗi ngày phải cân nhắc cẩn trọng nên rất là mệt mỏi, mình thừa nhận điều này.
Chuyện này mà nói với cậu thì không hề cảm thấy được bản thân mình có ý nghĩa nhưng chúng ta đều hiểu rằng không có ai là người tốt tuyệt đối, cũng không có người nào là xấu hoàn toàn, chúng ta sẽ ích kỷ nhưng vẫn là người có lương tâm, chúng ta có lương tâm nên biết những điều sai trái sẽ trốn tránh.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: