Từ bệnh viện đi ra, ánh dương chói lóa làm người ta hoa mắt.
Vết thương trên tay Trang Noãn Thần được xử lý khá tốt, bác sĩ trông lạnh lùng nhưng kỹ thuật khâu rất tốt, tổng cộng khâu bốn mũi, lúc khâu cả người Trang Noãn Thần đều tê, sau khi khâu xong mới phát hiện hóa ra thời điểm buộc lại không cần buộc thành hình nơ bướm như trong tưởng tượng của cô, xách cánh tay quấn băng gạc, cô thong thả qua lại ở hành lang bệnh viện, trong lòng lại như bị mèo quào.
Không bao lâu sau, Trình Thiếu Tiên nghe xong điện thoại đi tới, sắc mặt bình tĩnh hệt như lúc vừa mới đến bệnh viện, không nhìn ra được chút manh mối nào, cô vội vàng bước đến hỏi tình hình ở hội trường, Trình Thiếu Tiên nhìn cô bất đắc dĩ, “Tất cả người ở hội trường, ngoại trừ em ra ai cũng không bị thương, người thương tật như em nên lo cho mình trước đi.”
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: