Sau khi Khương Đào đã lên kiệu, Thẩm Thời Ân cho người khởi kiệu.
Đời trước Khương Đào ra ngoài không nhiều nhưng đều là ngồi xe ngựa, cảm giác ngồi kiệu cũng thật mới mẻ. Cỗ kiệu lắc lư, nàng duỗi tay mò một lúc mới chạm được tay vào cửa sổ nhỏ.
“Ngồi yên một chút, đừng nghịch”. Âm thanh của Thẩm Thời Ân mang theoo ý cười truyền tới.
🔒
Chương VIP / Đọc Trước
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website:
Đã có tài khoản? Đăng nhập ngay để tiếp tục đọc nếu đã đăng ký VIP.