Não Tiêu Giác nháy mắt trống rỗng, hắn ngơ ngác hỏi: “Phụ hoàng, người đang nói gì vậy?”.
Mấy năm nay, Tiêu Giác trưởng thành quá nhanh, rất ít khi nhìn thấy đứa trẻ này tức giận nên ánh mắt Thừa Đức đế nhìn hắn càng thêm hòa ái. “Trẫm muốn chết. Bốn năm trước đã nên chết rồi”.
Dưới ánh mắt không dám tin của Tiêu Giác, Thừa Đức đế từ ái nói: “Khi còn bé phụ hoàng đăng cơ, Thái Hậu không phải thân mẫu, ngoại thích Đậu gia một tay che trời. Phụ hoàng dùng mười năm mới có thể thu quyền bính về trong tay. Những khổ sở chua xót năm ấy không thể nói với người ngoài, một mình phụ hoàng chịu là được, không thể khiến con trải qua nữa. Phụ hoàng sẽ lót đường cho con, sang năm con đăng cơ, thiên hạ nắm trong tay, không ai dám làm trái ý con, con có vui không?”.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: