Huynh muội Khương Nịnh Bảo bị đuổi ra khỏi viện, Khương Nịnh Bảo cuối cùng cũng không nhịn được mà bật cười, nhỏ giọng nói: “Ca, muội thật không nghĩ đến đại bá nương lại như vậy, thế mà lại làm cho đại bá tức quá đến ngất, thật là làm người sảng khoái mà.”
“Đúng vậy, thật là sảng khoái.”
Gương mặt tuấn tú của Khương Cẩn cũng lộ ra nụ cười, phụ mẫu không còn, ngày lễ, ngày tết, thời gian đoàn tụ, đại bá mẫu luôn trưng một gương mặt tươi cười giả dối đối với huynh muội bọn họ.
🔒
Chương VIP / Đọc Trước
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website:
Đã có tài khoản? Đăng nhập ngay để tiếp tục đọc nếu đã đăng ký VIP.