Xuân đi xuân tới bao nhiêu năm, chớp mắt cái đã là vài chục năm sau.
Vào một ngày đẹp trời mùa xuân, trong viện Định Quốc Công phủ, cảnh sắc tươi đẹp.
Tóc mai Khương Nịnh Bảo đã trắng bệch nhưng màu da vẫn trắng nõn, hồng nhuận phơn phớt, giống như mỹ phụ mới hơn ba mươi tuổi, chỉ là khóe mắt thêm vài nếp nhăn, bên cạnh nàng là nam nhân có dáng người cao lớn, có gương mặt vẫn anh tuấn như trước kia, hai người ngồi trên ghế trong sân, lẳng lặng hưởng thụ yên bình hiếm có.
🔒
Chương VIP / Đọc Trước
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website:
Đã có tài khoản? Đăng nhập ngay để tiếp tục đọc nếu đã đăng ký VIP.