Cận Triêu đặt ra một mục tiêu nhỏ cho Khương Mộ, đích đến không xa, sau khi Khương Mộ chật vật lái đến nơi, Cận Triêu nhìn đồng hồ đeo tay, bảo cô ghi lại số km lái xe của ngày hôm nay và so sánh xem một tuần sau tốc độ có tăng lên hay không, vì thế Khương Mộ ngoan ngoãn lấy điện thoại di động ra ghi lại số km.
Những người mới học lái xe luôn có chút nghiện ô tô, trong thời gian này chỉ cần rảnh rỗi, sau bữa tối Khương Mộ sẽ kéo Cận Triêu đi tập lái xe với cô, còn Tia Chớp thì ngồi ở hàng ghế sau, bọn họ cùng nhau lái xe đi dạo một vòng Nam Kinh.
Tia Chớp bây giờ đã là một con chó già, khi còn nhỏ nó đã bị thương nặng, tuy được cứu sống nhưng từ đó đến nay sức khỏe của nó không được tốt cho lắm, nhưng cũng nhờ mấy năm nay Cận Triêu không ngừng chăm sóc cho nó, nhưng nó vẫn không thể chịu đựng được sự khắc nghiệt của thời gian, đặc biệt là những năm gần đây, sức khỏe của Tia Chớp ngày càng sa sút, một năm gần như phải nhập viện hai lần, cũng không thích hợp di chuyển nhiều nữa và cũng không thể đi xa, thật ra Khương Mộ mỗi ngày đều lái xe chở nó đi khắp nơi để cho nó có thể trở nên hoạt bát một ít.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: