Nhìn thấy những dấu vết do Cận Triêu để lại đã giáng một đòn lớn vào tâm hồn của Khương Mộ, vốn là một thời khắc rất khó có thể chịu đựng, nhưng Cận Triêu lại dùng phương thức này dễ dàng hóa giải tâm tình của cô, làm cho lòng cô đều tràn ngập hình bóng của anh và tạm thời ném nỗi đau xót sang một bên.
Từ nhỏ đến giờ cô luôn cảm thấy Cận Triêu trưởng thành hơn cô, phần lớn thời gian ở trước mặt cô anh đều tỏ ra vô cùng điềm tĩnh, cô chưa bao giờ nhìn thấy mặt bốc đồng của anh, trong mắt là một màu đỏ thẫm say lòng người, như có thể hòa tan đối phương thành nước.
Lúc đầu Khương Mộ cảm thấy bối rối như thế nào thì sau khi kết thúc cũng y như thế, ý thức cô vẫn còn rất mơ hồ, cô quấn chăn bông xấu hổ đi ra ngoài, cô bỗng cảm thấy có chút ngượng ngùng kỳ quái, nhất là khi nhớ lại ánh mắt dịu dàng của Cận Triêu.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: