Để cảm ơn bọn họ về chiếc bánh, con trai út của bà chủ trước khi rời đi còn đưa cho bọn họ một nắm pháo hoa gọi là Dạ minh châu, thứ này ở miền Nam cũng có, hồi nhỏ Khương Mộ cũng từng chơi với nó, nhưng nó lâu lắm rồi cô mới thấy nó lại.
Cô cầm nắm pháo hoa như nhặt được bảo bối, thấy cô háo hức muốn thử, Cận Triêu liền lái xe đến bờ kè cạnh cánh đồng.
Trước đây pháo hoa còn chưa bị cấm hoàn toàn, lúc tết Cận Triêu luôn cầm tiền mừng tuổi cùng các bạn học của mình bắn pháo trước cửa nhà, những pháo nhỏ mà con trai thích chơi rất vang, Khương Mộ vừa sợ hãi lại muốn chơi cùng anh, mỗi lần đều cả kinh chạy trốn ở phía sau anh, nhưng cá cậu bé càng thấy cô sợ hãi thì càng thích ném pháo sát vào dưới chân cô, lần nào Cận Triêu đều quát những người bạn nhỏ kia: "Đừng dọa em gái tôi, dọa em ấy khóc cậu có bản lĩnh dỗ à?”
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: