Khương Mộ đi rất nhanh, đến khúc cuối gần như là chạy, điện thoại di động của cô đột nhiên vang lên, cô dựa vào cột điện thở hổn hển nghe điện thoại, Cận Cường hỏi cô tại sao vẫn chưa về nhà?
Cô cắm sâu móng tay vào da thịt, ép cho giọng điệu của mình trở nên bình tĩnh rồi nói với ông ấy: “Con đang đi ăn với các bạn cùng lớp.”
Sau khi cúp điện thoại, cô liền ném điện thoại vào cặp sách, nội tạng của cô như bị xé ra từng mảnh và vò cùng vào nhau, ngay cả hơi thở cũng trở nên yếu ớt, cô chưa bao giờ có cảm giác như vậy, giống như một người đang dần chìm trong nước.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: