Bốn người đàn ông sau khi cơm nước no nê liền thu dọn đồ đạc rồi lôi mạt chược ra chơi, Khương Mộ liền chuyển cái ghế nhỏ ngồi ở bên cạnh Cận Triêu vừa xem Xuân Vãn vừa cắn hạt dưa, khi xem tới tiểu phẩm buồn cười, cô ngồi ở bên cạnh anh che miệng cười ngây ngô, Cận Triêu thỉnh thoảng đưa mắt liếc nhìn cô một cái.
Tuy rằng năm mới năm ngoái bọn họ cũng cùng nhau ngồi chơi bài như thế này, nhưng năm nay bên người Cận Triêu còn có thêm một cái đuôi nhỏ, một góc trống rỗng trong lòng anh giống như bị thứ gì đó lấp đầy, mặt mày anh cũng giãn ra.
Mười hai giờ, điện thoại của Khương Mộ chợt rung lên, cô đặt đồ ăn nhẹ xuống, lấy điện thoại ra nhìn xem, thì ra là Cận Triêu vừa gửi cho cô một phong bao lì xì, cô ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn anh, nhưng anh vẫn nhìn chằm chằm vào các quân bài trước mặt, hôm nay trên gương mặt anh có vẻ thoải mái hiếm thấy, anh thản nhiên cầm hai mươi nghìn tệ “ném” ra ngoài.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: