Khương Mộ cảm thấy mình ngủ không bao lâu, chỉ là chợp mắt một lát, khi mở mắt ra lần nữa, trên người cô đang áo khoác của Cận Triêu, cô ngồi dậy xuyên qua kính chắn phía trước nhìn thấy anh đang đứng ở trước vách núi, chân trời phía đông dần lộ ra ánh sáng, chiếu sáng bóng lưng cao lớn thon dài của anh.
Cô lặng lẽ nhìn anh một lúc, cho đến khi Cận Triêu quay người lại, một người đang ngồi ở trong xe, một người đang đứng ở rìa vách đá, ánh sáng yếu ớt phác họa đường nét của anh, anh chậm rãi đi về phía cô.
Hai người trên đường về đều không nói một lời, nhưng cuộc trò chuyện giữa bọn họ cuối cùng cũng đã tan vỡ, Cận Triêu không đồng ý với cô, Khương Mộ cảm thấy không vui chút nào.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: