Những lời nói kia của Sở Nhất Sơn hoàn toàn làm trái tim Du Ngọc chết lặng. Bà không nghĩ tới 19 năm hôn nhân, 19 năm trả giá, trong một khắc này lại chẳng còn là gì.
Bà cười lạnh: "Muốn để Lạc Lạc đi xin lỗi con gái ông? Sở Nhất Sơn, tối nay ông còn chưa uống rượu mà đã say à?" Bà nhìn nhìn ra ngoài cửa sổ xe: "Trời tối, là tới thời gian nằm mơ rồi nhỉ."
Sở Nhất Sơn nghiến chặt răng, tràn đầy lửa giận: "Du Ngọc, bây giờ bà tỏ thái độ này cho ai xem đấy! Tư Tư đã phải chịu ấm ức để xin lỗi con gái bà, nhưng bà nhìn con gái cưng của bà xem, có chút gia giáo nào không hả? Người cũng đã tới phòng rồi, vậy mà còn dám ở trước mặt mọi người cáu kỉnh bỏ đi! Tôi sống nhiều năm như vậy rồi nhưng đây là lần đầu tiên thấy có người vô giáo dục kiểu đấy!"
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: