Tưởng Thành Duật và Phó Thành Lẫm trò chuyện một vài câu, trong phòng bếp tràn ngập mùi khét.
Bà Tưởng làm cá kho, nước kho cá đã cạn, dính vào thành nồi.
Bà ấy luống cuống tay chân tắt lửa, lại không ngờ đến sẽ bị mất mặt như vậy trước mặt bọn trẻ, bà nhét tay cầm của cây sạn nồi vào tay ông Tưởng: “Ông xem ông kìa, lớn tuổi rồi mà làm đồ ăn vẫn để bị khét, có mất mặt không chứ. Nếu ông không thể kho cá thì đừng có đứng ở đây thêm phiền phức, thật tình. Thôi quên đi, tôi nói ông đấy, cái này ông muốn làm cũng đâu có dễ.”
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: