Ánh đèn trong phòng mờ ảo, xung quanh bốn phía cũng hóa thành bóng tối mơ hồ, ngón tay thon dài của Phó Dung Dữ trượt xuống eo cô, mềm mại trơn bóng, nếu không biết nặng nhẹ rất dễ để lại dấu vết ửng hồng.
Tạ Âm Lâu vẫn đang được bọc trong chiếc áo sơ mi nam, cần cổ ướt đẫm mồ hôi, mái tóc đen bết dính.
Vì cô sợ nóng nên kêu anh vặn nhỏ đèn hơn chút nữa, sau đó lại tựa sát vào nguc anh, hệt như chú mèo con bé bỏng: “Áo sơ mi này chắc anh không mặc xuống máy bay được nữa rồi...
🔒
Chương VIP / Đọc Trước
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website:
Đã có tài khoản? Đăng nhập ngay để tiếp tục đọc nếu đã đăng ký VIP.