Phó Dung Dữ c0i áo ngủ tơ lụa ném xuống cuối giường, để lộ ra lồng nguc trắng lạnh rắn chắc tr4n trụi, anh quỳ một gối trên sàn nhà, cầm một bên túi chườm đá, động tác rất nhẹ nhàng đặt lên đầu gối Tạ Âm Lâu.
Lạnh đến nỗi cô co người lại, muốn trốn về phía sau, bắp chân mảnh khảnh lại bị ngón tay thon dài của anh nắm chặt: “Ráng nhịn một lát.”
Tạ Âm Lâu rũ mi xuống, lực chú ý phân tán sang chiếc nhẫn cưới trên ngón tay anh, cũng không trốn tránh nữa, cảm giác mát mẻ làm dịu đi sự khó chịu, nhẹ giọng nói: “Vết bầm này... chắc phải mười ngày nửa tháng mới tan hết.”
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: