Chơi trò nấm ăn thịt với Phó Dung Dữ suốt cả đêm, gió thổi len qua cửa sổ thủy tinh sát đất vào trong phòng ngủ chính, ánh mặt trời cũng xuyên qua bức màn chiếu rọi đến đuôi giường, bầu không khí yên tĩnh không hề có tiếng động.
Tạ Âm Lâu nằm trong chăn, trên người phủ một chiếc áo ngủ lụa trắng, để lộ bầu nguc no đủ, làn da trắng nõn nà, dọc theo đường cong mềm mại của cơ thể cho đến đầu vai, những nơi lớp lụa trắng không che phủ được đều lộ ra những dấu hôn đỏ hồng có nông có sâu không đồng nhất.
Làn da cô trắng hồng, còn mềm mại hơn cả lớp chăn trên giường.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: