Đèn trong phòng làm việc đã tắt, cách phòng ngủ chính một đoạn đường nên không ai muốn ra ngoài, Tạ Âm Lâu bị anh ôm trên ghế sô pha, gấu váy đột nhiên bị vén lên.
Phó Dung Dữ quỳ một chân xuống tấm thảm màu xám đậm, ánh trăng mờ ảo bên ngoài cửa sổ sát sàn xuyên qua những ngọn cây trong sân phác họa dáng người anh, lúc đôi mắt màu hổ phách xinh đẹp đó hơi rũ xuống, sự sắc bén đã được kiềm chế.
Bàn tay với những khớp xương rõ ràng của anh nắm lấy chân cô, chạm vào làn da mịn màng, ngay cả đầu gối trắng như tuyết hơi gập lại cũng tạo ra đường cong đẹp mắt.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: