Ông chủ Nhan đã thành công chốt đơn chiếc vòng ngọc bích, sau khi đích thân tiễn bà Khâu rời đi, ông ấy quay lại chỗ cũ, cầm hộp kính trưng bày lên, ngón tay nhàn nhã xoay chiếc nhẫn ngọc, sau đó mỉm cười nhìn Tạ Âm Lâu đang ngồi trong bàn trà: “Xem ra lần này chú có công lao không nhỏ nhỉ, sau này cho dù vai vế có thế nào thì Dung Dữ cũng phải gọi chú là chú như cháu.”
Tạ Âm Lâu pha trà, nhưng lại đưa cho Phó Dung Dữ ở bên cạnh, đãi ngộ rất khác biệt, rồi nhẹ nhàng mỉm cười nói: “Gọi theo vai vế của mỗi người đi ạ.”
Cô là người có vai vế thấp, nên không thể để cho Phó Dung Dữ đi theo chịu thiệt thòi được.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: