Đôi mi của Tạ Âm Lâu ướt đẫm nước mắt, tiếng khóc ngập tràn giữa răng môi, nước mắt như một sợi dây bị đứt chảy dọc từ nốt ruồi son ở khóe mắt xuống gối Phó Dung Dữ.
Từ thân thể đến đầu ngón tay của cô đều run rẩy không ngừng, cô ngã vào chăn bông mềm mại, giơ tay che lấy vị trí con tim, cảm thấy cho dù có uống cả một lọ thuốc thì cũng không thể làm dịu cơn đau đến muộn này.
Cô quên mất mình đã khóc bao lâu, từ tiếng khóc kìm nén đến tiếng thở d0c s1nh lý, cả người vẫn đang run rẩy, cô ép mình phải bình tĩnh trở lại, khi ngẩng đầu lên, mái tóc đen đã đẫm nước mắt, dán sát vào khuôn mặt tái nhợt.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: