Tạ Âm Lâu lại bắt đầu sốt cao liên tục, triệu chứng bệnh giống hệt như năm mười hai tuổi, cô sốt đến mê sảng, mồ hôi lấm tấm trên mặt chảy xuống cằm và cổ, áo ngủ mặc trên người ướt đẫm hết cái này đến cái khác, bảo mẫu cầm khăn lông khô ráo lau chùi, c0i lớp áo tơ tằm đang bị cánh tay và đôi chân trắng như tuyết đè chặt ra.
Sau đó bà ấy bắt đầu đút nước thuốc cho Tạ Âm Lâu, vị thuốc đông y đắng ngắt làm đôi môi cô tê dại, cổ họng cũng bị trận sốt cao làm khô khốc không thể nói thành lời, cực kỳ khó chịu.
Cô không nhịn được co tròn người lại, ngón tay vô thức siết chặt một thứ gì đó.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: