Vào một đêm tuyết đầu năm thứ ba Tạ Âm Lâu kết hôn, các cơ quan trong cơ thể Phó Dung Hồi đã suy kiệt nghiêm trọng, đã đến tình trạng không thể cứu chữa được nữa, ông trời giống như ban cho anh ấy ba năm được sống, đến thời gian lại không muốn cho thêm một giây nào.
Hôm đó cũng là vào một đêm mùng sáu tết, Phó Dung Hồi nằm trên giường bệnh đã bị máu tươi thấm đẫm, đôi mắt màu hổ phách xinh đẹp kia trở nên tan rã, đôi môi tái nhợt của anh ấy thậm chí không thể gọi một tiếng “anh”, nắm thật chặt lá bùa hộ mệnh buộc vào sợi dây đỏ.
Lúc Hình Lệ chạy đến đã bị ngã một cái trên đường, rách phần da ở trên đầu gối, tinh thần sa sút mất hồn liều mạng chạy về phía phòng phẫu thuật.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: