Ngày ông chủ Nhan tới nhà họ Nhan lúc còn trẻ là giữa mùa hè, ông ấy vẫn còn là một tên ăn mày đầu đường xó chợ, trên người mặc một chiếc áo tay ngắn màu xám rất cũ kỹ, cánh tay trái không cử động được quấn băng vải màu trắng xung quanh, cứ như vậy cùng Phó Dung Dữ bước vào trong dinh thự.
Lúc đi qua phòng sách, một giọng nói dịu dàng truyền đến từ cửa bên: “Anh Dung Dữ, anh mang theo ai đến vậy?”
Bước chân của ông ấy bỗng dưng dừng lại, ánh mắt cũng nhìn sang, lập tức nhìn thấy một cô gái trời sinh như ngọc, khi gió thổi qua, cô dùng ngón tay chống lên nửa cánh cửa, làn váy trắng bị gió thổi tung khẽ lay động quanh mắt cá chân.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: