“Tống Thu Hàn, hoa của em nảy mầm rồi này!” Lâm Xuân Nhi khoác vội áo sơ mi của Tống Thu Hàn lên người, ngồi xổm dưới đất nhìn số hoa mình đã trồng. Tống Thu Hàn nghe tiếng thì đứng cạnh cô, cùng cô xem một lúc. Một đám mầm nhỏ từ dưới đất chui lên, giống như tóc mới mọc, lộ ra sự quật cường và ương ngạnh. Có dáng dấp của Lâm Xuân Nhi.
“Sau khi đi từ thiện về, chúng sẽ mọc rất cao.” Tống Thu Hàn dùng đầu ngón tay v**t v* mầm nhỏ, thấy bên trong có chen mấy cây cỏ dại thì thò tay ra nhổ. Anh quay đầu qua nhìn Lâm Xuân Nhi đang tập trung tinh thần, thấp giọng nói: “Vừa rồi em sốt sắng thế.”
“Buổi chiều mệt quá nên ngủ trong văn phòng một lát, lúc ngủ lại mơ thấy anh.” Lâm Xuân Nhi vùi đầu vào giữa hai đầu gối: “Hơi nhớ anh.”
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: