Tống Thu Hàn nhét chân Lâm Xuân Nhi vào lòng, lười biếng tựa vào sofa, một tay nắm tay cô, ngón tay khẽ gãi lòng bàn tay cô.
Đã lâu rồi anh không vui vẻ được như bây giờ, ánh nắng tháng Tư chiếu lên nửa bên mặt của anh, tựa như vầng sáng của thần linh. Gan bàn chân Lâm Xuân Nhi dán lên làn da anh, dần dần cảm thấy ấm lên. Cô hơi nhúc nhích, chìa tay về phía Tống Thu Hàn: “Ôm em đi.” Trước mặt người ngoài là nữ vương, tới lúc không còn người ngoài thì lại làm nũng.
Tống Thu Hàn đứng dậy ôm cô vào lòng, hai người cứ thế lười biếng trên sofa, tựa như đang chơi đóng vai khúc gỗ, không ai chịu nhúc nhích trước. Cuối cùng vẫn là Tống Thu Hàn phá công, cười lên tiếng, dùng ngón cái với ngón trỏ nhéo má Lâm Xuân Nhi, bóp miệng cô thành miệng thỏ rồi cúi xuống hôn một cái.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: