Xe của Tống Thu Hàn chạy băng băng trên đường cái, giẫm phanh thắng gấp trước đèn đỏ ở ngã tư đường, nhớ tới ngày hôm ấy Lâm Xuân Nhi ngấn lệ nói với anh: “Em biết anh không bận tâm tới sống chết, nhưng khi anh khiêu chiến với sinh mệnh, xin anh thỉnh thoảng hãy nhớ đến em, em là một kẻ hèn nhát, không thể chịu được cảnh chia lìa thêm lần nữa.”
Anh lau mặt, đỗ xe ở ven đường, bắt buộc mình hít sâu một hơi, cố kìm nén không quay lại tìm cô, lấy di động trả lời bức thư điện tử kia: “Tôi đã bàn giao xong công việc ở khu vực Trung Quốc rồi, trong tuần này có thể trở về trụ sở phục chức.”
…
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: