Tiếng chuông của ngôi chùa gần đó thoang thoảng truyền tới, sương mù sáng sớm bên ngoài nổi lên bốn phía, lại là một ngày tươi sáng xinh đẹp.
Lâm Xuân Nhi mở mắt ra, nhìn thấy dung nhan khi ngủ của Tống Thu Hàn. Anh ngủ rất bình yên, tựa cằm vào trán cô, cánh tay ôm cô. Lâm Xuân Nhi khó mà tập trung tinh thần được. Thức dậy trong vòng tay một người đàn ông là một cảm giác rất kỳ diệu. Trên cằm anh lún phún râu mới mọc ra đêm qua, quẹt qua má cô, xù xì sắc nhọn. Cô cảm thấy thú vị, khẽ đung đưa mãi, sau khi quẹt được một hồi thì thấy Tống Thu Hàn mở mắt ra nhìn cô đầy ẩn ý.
Anh nhớ tới chuyện tối qua, cô to gan, còn anh thì lại mất khống chế. Tất cả như một vở kịch đã viết xong.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: