Tách trà đã nguội.
Hai cụ già ngồi đối diện nhau đều đã già lọm khọm. Tay ông cụ run run lấy từ trong túi ra một chiếc đồng hồ bỏ túi, bề mặt chiếc đồng hồ đã bị hỏng, không có thợ sửa đồng hồ nào có thể sửa chữa được nữa, cũng giống như mái hiên đổ nát và nếp nhăn trên mặt người, đều không thể sửa được.
Ông đặt chiếc đồng hồ xuống trước mặt bà cụ: “Sáu mươi hai năm, trả vật về chủ cũ.” Ông khóc, khóc không thành tiếng, cũng không có giọt nước mắt nào. Con người tới lúc gần đất xa trời, đến cả nước mắt cũng đã cạn khô.
🔒
Chương VIP / Đọc Trước
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website:
Đã có tài khoản? Đăng nhập ngay để tiếp tục đọc nếu đã đăng ký VIP.