Anh nhảy ra khỏi giường ôm chầm lấy cô, nhưng lại ôm vào khoảng không. Lúc anh mở mắt ra, tim anh đập dữ dội, tình cảm hèn mọn của con người, cảm giác áy náy về sự sống và cái chết, loài người ngu dại.
Anh đã thấy rõ bản chất của cuộc sống. Cuộc sống tức là cứ gắng sức leo lên cao hơn, cao hơn nữa, một cách cực kỳ vô nghĩa. Sau đó là nghỉ ngơi, rồi cáo biệt thế giới này. Con người chỉ là hạt bụi nhỏ trong đời này, thường xuyên bị chi phối, nhưng lại chẳng thể làm được bất kỳ điều gì. Anh sống rất tỉnh táo, thậm chí tỉnh táo đến mức cảm thấy mọi thứ trên đời thật tẻ nhạt. Anh thường đứng bên cửa sổ vào đêm khuya, nhìn ánh đèn mờ ảo trong khu phố. Những lúc đi từ thành phố này sang thành phố khác, anh hệt như một xác sống.
Anh đã từng có ý định chết đi.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: