Kiều Hạn Văn đến, Sơ Hạ vô cùng vui vẻ. Cô cho anh xem tất cả những kho báu mà cô thường cất giữ, đó đều là những món quà nhỏ bé mà bọn trẻ tặng cho cô: một mảnh vải hoa, một chiếc lá khô, một viên đá nhỏ, đó đều là những thứ tưởng chừng như không đáng kể. Sơ Hạ đã đánh số cho chúng, mỗi cái đều dán một tờ giấy ghi chú, trên đó ghi ngày nào bọn trẻ đưa tiễn cô, còn ghi lúc tiễn cô chúng đã nói những gì. Kiều Hạn Văn nghe Sơ Hạ kể cũng cảm thấy thú vị, hai người châu đầu vào nhau, chỉ là những thứ nhỏ nhặt đó nhưng cũng có thể cùng nhau ngắm nhìn thật lâu.
Đến địa bàn của Sơ Hạ, có đánh chết cô cũng không để Kiều Hạn Văn làm gì. Cô vén tay áo lên dõng dạc nói: “Để em nấu cho anh một bữa cơm!”
Kiều Hạn Văn tò mò không biết cô sẽ làm gì, anh rướn cổ ra nhìn, chỉ thấy Sơ Hạ thò tay vào bao lục lọi cả buổi, cuối cùng lấy ra một củ khoai lang.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: