Trong lòng Kiều Hạn Văn vui như mở hội, anh cười phớ lớ, mặt dày vô sỉ đáp: “Anh xấu xa thế đấy, em làm gì được anh?”
Anh lại giả vờ bước lên trước một bước, Sơ Hạ sợ đến nỗi quay người bỏ chạy. Cô chạy về phòng mình đóng cửa lại, tựa lưng vào cửa, bàn tay không ngừng áp chặt vào lồng ng.ực mình, sao người này có thể như thế? Cô lo lắng hoảng loạn, Kiều Hạn Văn cũng không đỡ hơn là bao, nhưng anh không muốn dừng lại ở đây, anh áp mặt lên cửa phòng của Sơ Hạ, nói ra những lời vô cùng hùng hồn, nhưng giọng nói lại đè nén rất thấp, không dám để người khác phát hiện: “Ngày mai vào giờ này, anh sẽ hôn em tiếp!”
Nói xong lập tức co giò bỏ chạy.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: