Họ cứ thế cùng nhau trải qua những ngày tháng bình dị, họ đến thư viện trường, người khác đều nói họ là trời sinh một cặp. Những cô gái ở trường từng thích Tống Lương Ngọc nhìn thấy họ ân ái đẹp đôi như vậy, mũi ai cũng chua xót hết cả.
Ân ái đẹp đôi hay không ư? Chỉ có bản thân họ biết. Tống Lương Ngọc cảm thấy thế này là đẹp đôi. Mặc dù Du Thư Nam rất ít nói nhưng cô rất dịu dàng, mỗi khi anh hỏi cô cái gì cô đều đồng ý. Cô cố gắng học tập làm một người vợ, mua thức ăn, mỗi khi cô tan ca sớm đều sẽ đến nhà bếp nấu ăn. Mặc dù trí nhớ cô kém, luôn không thể nhớ Tống Lương Ngọc thích ăn gì, không thích ăn gì, nhưng Tống Lương Ngọc luôn cảm thấy như vậy là đủ rồi.
Còn Du Thư Nam thì sao? Cô xem Tống Lương Ngọc như một kẻ ngốc. Có lúc cô nghĩ, anh thật sự quá thâm hiểm. Lúc ở trường không biết anh đã từng gặp họ bao nhiêu lần, anh cũng hiểu rõ chuyện tình cảm của họ, nhưng lại làm ra vẻ không biết gì, người như anh thật sự là một kẻ xấu. Anh mượn tay ba cô chia rẽ bọn cô, nhưng lại không nhắc một chữ nào về chuyện này. Tại sao lại có người xấu xa như vậy chứ?
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: