Lúc Lâm Xuân Nhi ra khỏi công ty đã gần nửa đêm.
Đêm muộn ngày hè là thời điểm thích hợp nhất trong ngày để đạp xe, lúc này không có cái nóng như trong ngày, thỉnh thoảng còn có gió mát. Cô đẩy xe xuống tầng, ngẩng đầu nhìn mặt trăng. Không biết thời tiết ở Nhật Bản như thế nào? Tống Thu Hàn có ăn kaiseki không? Tống Thu Hàn đi Nhật Bản công tác đã gần mười ngày, thời gian quá dài. Lúc trước Lâm Xuân Nhi chưa từng trải qua cảm giác nhớ nhung như vậy, bây giờ mỗi lúc rảnh rỗi là cô lại nhớ đến anh.
Nhớ tới mức độ nào ư? Có lẽ là khi trời trở gió sẽ sợ anh không có quần áo dự phòng, trời đổ mưa lại sợ anh không mang theo ô. Cô nói về cảm giác kỳ diệu này với Tiêu Muội, Tiêu Muội chỉ khen cô đã hiểu chuyện, biết thế nào là yêu rồi.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: