Hoắc Liên nhìn Đào Nhiên vẫn đang run bần bật, gầy như vậy, cả người cuộn tròn trên ghế ngồi, bất lực tuyệt vọng.
Anh ta nghiêng người đem cô ôm vào trong ngực, “Thật xin lỗi.” Lời nói vừa rồi của anh ta quá mức tàn nhẫn, nhưng người trước mắt có thể khiến cho cô có động lực nhớ lại ngoại trừ Mộ Thời Phong, thì chính là đứa bé kia.
Có lẽ sẽ có ngày cô ngay cả ký ức năm 15 tuổi ấy đều biến mất không thấy, cô thật sự chuyện gì cũng không nhớ, nếu còn có cái con, có lẽ ít nhất còn có thể mang đến cho cô một chút cảm giác an toàn.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: