Chu Tự Hằng nghĩ nát óc, vận dụng hết khả năng Ngữ Văn dù là yếu kém của mình để nói ra câu “Tuyệt thế vô song” này, đây có thể coi là lần miêu tả đỉnh cao nhất của cậu từ trước đến giờ.
Cậu thầm nghĩ, để khi nào qua đợt tựu trường bận rộn này, cậu nhất định phải nói trực tiếp cho Minh Nguyệt nghe mới được, để cô vui vẻ khen cậu vài câu.
Chu Tự Hằng v**t v* cái điện thoại trong túi áo, nét mặt thoải mái, lưng dựa vào thành ghế.
🔒
Chương VIP / Đọc Trước
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website:
Đã có tài khoản? Đăng nhập ngay để tiếp tục đọc nếu đã đăng ký VIP.