Trong phòng cấp cứu người đến người đi, dù Loan Niệm đã cố gắng giữ hình tượng nhưng cơ thể anh vẫn hơi còng xuống, hàng lông mày nhíu chặt vì đau đớn.
“Anh ngồi yên ở đây nhé, tôi đi lấy số.” Thượng Chi Đào dặn dò anh, sau đó chạy đi lấy số. Bệnh viện đông người, lấy số phải xếp hàng. Cô sợ Loan Niệm có chuyện gì hoặc sợ anh lo lắng, liên tục gửi tin nhắn cho anh, còn 10 người nữa, còn 5 người nữa, đến lượt tôi rồi. Lấy số xong lại chạy về khu chờ để tìm anh. Loan Niệm hiếm khi tỏ ra yếu đuối, trước kia Thượng Chi Đào cứ ngỡ không có gì quật ngã được anh. Cô đưa anh đến phòng khám, anh mệt lử, ngả đầu lên vai Thượng Chi Đào, nhịp thở có phần gấp gáp.
Thượng Chi Đào lại mềm lòng, duỗi tay vỗ vào mu bàn tay anh, dịu giọng nói: “Không sao hết, tôi ở đây rồi.”
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: