Thượng Chi Đào không thể hiểu tại sao mình lại lên xe c*̉a Loan Niệm một lần nữa. Rõ ràng cô đang đứng bên đường đợi xe bus, nhưng xe bus vẫn chưa đến. Cô nhìn thấy xe c*̉a Loan Niệm đang đi tới, chút tự tôn còn sót lại buộc cô ngoảnh mặt đi, giả vờ như không nhìn thấy anh.
Vậy mà Loan Niệm lại dừng xe trước mặt cô, nói: “Lên xe.”
“Cảm ơn sếp, tôi chờ xe bus ạ.” Thượng Chi Đào không nói thêm câu nào, c*̃ng không nhìn anh. Nỗi ấm ức trong lòng cô không có chỗ để giãi bày, cứ thế ẩn náu trong đáy lòng cô, không mãnh liệt nhưng c*̃ng không phải là không cảm nhận được. Cô có chút mong chờ Loan Niệm có thể nói được một hai câu bùi tai, rằng cô đã rất nỗ lực, tôi đã thấy rồi; Con người đâu phải thánh nhân, ai mà chưa từng phạm sai lầm? Phạm lỗi c*̃ng không sao, tôi có thể lo liệu giúp cô. Chỉ cần một hai câu như vậy thôi, giống như cách anh đối xử với Kitty c*̃ng được. Thượng Chi Đào không biết vì sao mình lại muốn hơn thua với Kitty, cảm giác bất hạnh đều xuất phát từ chuyện hơn thua.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: