Lần nhảy gần đây nhất c*̉a Thượng Chi Đào là vào năm nhất đại học, các câu lạc bộ trong trường tổ chức hoạt động, cô bất đắc dĩ phải tham gia. Mới nhảy được mấy bước mà mọi người đã không cho cô nhảy nữa. Không nhảy c*̃ng được nhưng thỉnh thoảng c*̃ng có lúc bộc lộ tài năng đúng không? Sau đó, Thượng Chi Đào giặt quần áo trong phòng nước, bạn bè trong câu lạc bộ đi ngang qua nghe thấy cô đang hát ngâm nga. Ngay cả cô c*̃ng không biết rằng hóa ra mình lại hát hay, thế là cô lại bị ép lên sân khấu hát một hai lần.
Thượng Chi Đào không thích biểu diễn trước đám đông. Cô còn nhớ lúc đón Tết hồi bé, anh em bạn bè tề tựu c*̀ng nhau, lúc nào c*̃ng muốn bọn trẻ biểu diễn tiết mục. Thượng Chi Đào không rành khoản nào, vì vậy mỗi lần cô đều mang theo giấy và bút mực, đến lượt cô biểu diễn cô sẽ đứng lên và nói: “Con sẽ biểu diễn tiết mục viết chữ cho ông bà, cô dì, chú bác ạ!” Viết chữ mất nhiều thời gian, đợi cô viết xong một tấm biểu ngữ thì bữa cơm đã trôi qua được nửa.
Để đến bây giờ, cô không có chút năng khiếu múa máy nào, đứng sau lưng các đồng nghiệp nữ đã học múa từ bé mà mãi vẫn không thể bắt kịp động tác c*̉a họ.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: